
Chúng ta lớn lên trong một nền văn hóa thích phán xét hơn là quan sát. Từ nhỏ, chúng ta được dạy rằng có những cảm xúc “xấu”, những ham muốn “đáng xấu hổ”, những nỗi buồn “yếu đuối”, những cơn giận “không nên có”. Thế là suốt đời, chúng ta dành phần lớn năng lượng để dập tắt những gì đang diễn ra bên trong mình.







