
Một buổi sáng Chúa nhật, giữa không gian quen thuộc của nhà thờ, tôi nghe lại câu chuyện về cuộc thương khó. Đó không phải là lần đầu. Tôi đã nghe nó nhiều lần, đã biết diễn tiến, đã thuộc những chi tiết. Nhưng lần này, có một câu làm tôi lặng đi: “Lạy Chúa, sao Ngài bỏ con?” Không phải vì nó mới. Mà vì lần này, tôi cảm được.
