
Có một kiểu đau khổ âm thầm đang nuốt lấy rất nhiều con người: sống trong nỗi sợ về những điều chưa xảy ra.
Có những lúc, không còn gì để bám vào nữa… và chính lúc đó, mình mới biết mình là ai.
Chia sẻ Kinh Thánh

Có một kiểu đau khổ âm thầm đang nuốt lấy rất nhiều con người: sống trong nỗi sợ về những điều chưa xảy ra.

Cái gì bị cấm — bạn càng muốn chạm vào. Không phải vì nó tốt. Mà vì bạn chưa hiểu nó.

Một trong những ngộ nhận phổ biến nhất là: Chúa Giêsu đến để dạy con người phải sống đạo đức, phải tuân thủ đúng – sai.Nhưng nếu đọc kỹ Tin Mừng, ta sẽ thấy một hình ảnh rất khác.

Khi quan sát đời sống đạo, đặc biệt nơi những người bình dân, có thể nhận ra một xu hướng khá rõ: đức tin nhiều khi mang màu sắc “thoát ly”, như thể con người gồm hai phần tách biệt – linh hồn là chính, còn thân xác chỉ là tạm bợ.

Một buổi sáng Chúa nhật, giữa không gian quen thuộc của nhà thờ, tôi nghe lại câu chuyện về cuộc thương khó. Đó không phải là lần đầu. Tôi đã nghe nó nhiều lần, đã biết diễn tiến, đã thuộc những chi tiết. Nhưng lần này, có một câu làm tôi lặng đi: “Lạy Chúa, sao Ngài bỏ con?” Không phải vì nó mới. Mà vì lần này, tôi cảm được.

Hôm nay, nếu anh em nghe tiếng Ngài, thì đừng cứng lòng