
Có một kiểu đau khổ âm thầm đang nuốt lấy rất nhiều con người: sống trong nỗi sợ về những điều chưa xảy ra.
Xa hoa thời nay là khả năng suy nghĩ thông suốt, ngủ thật sâu, bước đi chậm rãi, và sống tĩnh lặng giữa một thế giới được tạo ra để chống lại cả 4 điều đó (Justin welsk)
Suy tư về cuộc sống

Có một kiểu đau khổ âm thầm đang nuốt lấy rất nhiều con người: sống trong nỗi sợ về những điều chưa xảy ra.

Cái gì bị cấm — bạn càng muốn chạm vào. Không phải vì nó tốt. Mà vì bạn chưa hiểu nó.

Một trong những ngộ nhận phổ biến nhất là: Chúa Giêsu đến để dạy con người phải sống đạo đức, phải tuân thủ đúng – sai.Nhưng nếu đọc kỹ Tin Mừng, ta sẽ thấy một hình ảnh rất khác.

Khi quan sát đời sống đạo, đặc biệt nơi những người bình dân, có thể nhận ra một xu hướng khá rõ: đức tin nhiều khi mang màu sắc “thoát ly”, như thể con người gồm hai phần tách biệt – linh hồn là chính, còn thân xác chỉ là tạm bợ.

Xã hội không hẳn “ghét” tình dục… mà là sợ và muốn kiểm soát nó.

Tình yêu không phải là thứ đến từ một người khác. Nó không bắt đầu khi ta gặp ai đó, và cũng không kết thúc khi người đó rời đi. Tình yêu, thật ra, luôn ở đó — trong chính mình.

Trong những năm gần đây, không khó để bắt gặp những câu chuyện về các “thầy”, “guru”, hay người tự xưng có khả năng chữa lành, khai mở tâm thức, nhìn thấy tiền kiếp… thu hút một lượng lớn người theo, thậm chí dẫn đến những hệ quả nghiêm trọng về tài chính, tinh thần và đời sống cá nhân.

Dục là một trong những lực mạnh nhất của con người, thứ có thể dễ dàng kéo con người đi theo bản năng thay vì ý thức

“Là đàn ông có thể không có ai thương mình, nhưng bạn không được không biết quý bản thân.” Đó không phải là một câu nói bi quan. Nó chỉ là một sự thật… mà nhiều người không muốn nhìn thẳng.

Có những câu chuyện tình không kết thúc bằng một biến cố lớn. Không có phản bội, không có cãi vã dữ dội, cũng không có một lời chia tay rõ ràng. Chỉ là… một ngày nào đó, hai người không còn đi cùng một hướng nữa.

Có một giai đoạn trong cuộc đời, chúng ta tin rằng chỉ cần có đủ một thứ gì đó, mọi vấn đề sẽ được giải quyết.

Một buổi sáng Chúa nhật, giữa không gian quen thuộc của nhà thờ, tôi nghe lại câu chuyện về cuộc thương khó. Đó không phải là lần đầu. Tôi đã nghe nó nhiều lần, đã biết diễn tiến, đã thuộc những chi tiết. Nhưng lần này, có một câu làm tôi lặng đi: “Lạy Chúa, sao Ngài bỏ con?” Không phải vì nó mới. Mà vì lần này, tôi cảm được.

Hôm nay, nếu anh em nghe tiếng Ngài, thì đừng cứng lòng